Tri Ân

May 27, 2016 Chuyên mục : Tri ân

Tháng vừa qua giáo xứ đã nhận được:

1- Giúp cho các sinh hoạt của giáo xứ:

  • Thánh lễ Phục Sinh ngày 27.03.: 715 €.
  • Bán thực phẩm: 2232 €.
  • Toni Lê 15 €
  • Viktoria-Pax 50 €
  • Thảo My-Thi Ân 50 €.

2- Giúp gia đình Tê-Phan:

  • Bà Tho (Augsburg) 350 €.
  • Chị Tý (Augsburg) 30 €.
  • Gđ Dung Thắng (Augsburg) 50 €.

3- Giúp cho các em học sinh nghèo qua linh mục Bằng, Cần Thơ, Việt Nam:

  • Bác Ban 500 €.
  • Nhóm cầu nguyện lòng thương xót Chúa 105 €.
  • Gđ Phong An 30 €.
  • Gđ Nhung-Tuyền 50 €.
  • Gđ Hùng Xuân 20 €.
  • Gđ Đặng 100 €.
  • Bác Châu 100 €.
  • Bà Vịnh 10 €.

4- Giúp quỹ ban giúp lễ:

  • Gđ Bùi 50 €.

5- Ủng hộ tem:

  • Bà Nguyễn Thị Chương 20 €.

Người Kitô Hữu Là Người Hoà Giải

May 26, 2016 Chuyên mục : Sinh hoạt giáo xứ

Hai ngàn người tham dự “Đàng Thánh Giá các dân tộc”

Thời xưa, lễ rước ngày thứ sáu tuần thánh tại thành phố München là tổ chức dành riêng cho người dân Bayern mà thôi. Tạ ơn Chúa, lễ rước này ngày nay đã khác. Lễ này với sự tham dự của người Châu Phi, Châu Á, Đông Âu, Nam Âu và Bayern, trở thành “Đàng Thánh Giá của các dân tộc“. Đây là một biểu tượng tốt đẹp trong thời đại khi mà thế giới tự nguyện xích lại gần với nhau, và đồng thời cũng như là bị bắt buộc gần lại với nhau tại Châu Âu.

Thứ sáu, 9 giờ 30, đường Neuhauser số 6. Nhà thờ St. Michael, nơi bắt đầu Đàng Thánh Giá, đã hết chỗ đến phân nửa rồi. Lúc 9 giờ 45, nhà thờ đã hết chỗ ngồi, có người đứng ở bên hông nhà thờ, sau đó cả trên hành lang. Đức giám mục Rupert Graf von Stolberg đọc lời nguyện mở đầu. Ngài nói: Sự đau đớn của thế giới này “tới gần như chưa bao giờ”. Sự kiện Bruxelles. Sự kiện Syria. Sự kiện tổ chức Hồi giáo tự xưng IS. Nhiều khi chúng ta chỉ để ý đến những con số: 31 người tử vong tại Bruxelles, hơn 250 ngàn người tử vong trong chiến tranh tại Syria. Nhưng những con số này chưa nói cụ thể về “số phận của từng cá nhân”. Qua Chúa Giêsu trên Thánh Giá, sự đau khổ của cá nhân sẽ được hiểu cụ thể hơn. Trên cây Thánh giá, Thiên Chúa đồng hành với những cá nhân ấy.”

Sau đó giáo dân cùng ra ngoài đường Neuhauser. Khoảng hai ngàn người tham dự hành hương, đi dưới cơn mưa phùn đến tượng Đức Mẹ Maria ở quảng trường Marienplatz. Đi được vài bước, dòng người đứng lại. Đàng Thánh Giá có 14 chặng, có nghĩa là giáo dân phải đứng lại 14 lần trên đường đi ngắn ngủi đến quảng trường Marienplatz. Mỗi lần đứng lại, một giáo dân từ một cộng đoàn nước ngoài, đọc một chặng. Ví dụ chặng thứ sáu là đến phiên người Việt Nam. “Veronika reicht Jesus das Schweißtuch”, tiếng Việt là: “Bà Veronika trao khăn cho Chúa Giêsu.”

Tại quảng trường Marienplatz, Đức hồng y Reinhard Marx đọc lời nguyện kết thúc. Ngài nói: “Chúng ta phải đón nhận các người tỵ nạn “như anh em của mình”. Qua Thánh Giá của Chúa Giêsu, Thiên Chúa liên kết với các người đau khổ, bất kể màu da, tôn giáo và quốc tịch.“. Về vấn đề khủng bố, Đức hồng y nhấn mạnh, không bao giờ được dùng bạo lực với danh Thiên Chúa. “Chúng ta, là Kitô hữu, muốn làm người mang đến tình yêu, không muốn làm người mang đến hận thù.“

Vị Giám mục Tin lành Heinrich Bedford-Strohm cũng phát biểu tương tự như vậy trong bài giảng ngày thứ sáu Tuần thánh tại nhà thờ thánh Matthäus. Giám mục cảnh báo: “Trong bối cảnh khủng bố, đừng trả lời sự hận thù bằng sự hận thù”. Người Kitô hữu là “sứ giả của sự hoà giải“.

Ngày 25.03.2016, tờ Süddeutsche Zeitung.
Bài của Gerhard Fischer.
Phỏng dịch: Huỳnh Minh Chánh

Ði Một Ðoạn Ðường Với Chúa

May 24, 2016 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Người Ấn Ðộ có kể một câu chuyện ngụ ngôn như sau: Có một người thanh niên nọ khao khát được nhìn thấy Chúa. Ðêm ngày, anh cầu nguyện liên lỉ chỉ mong sao cho ước nguyện của mình thành sự thật. Quả thực, không bao lâu, Thiên Chúa đã đến với anh dưới hình dạng của một con người đẹp đẽ, uy quyền, trầm tĩnh.

Chúa đề nghị với anh: “Con có thể đi với Ta một quãng đường không?”. Người thanh niên cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Chúa và anh đồng hành với nhau như một đôi bạn tri âm. Ði một lúc, Chúa dừng lại nói với anh: “Ta khát nước, con có thể đi tìm cho Ta một ít nước không?”.

Người thanh niên hăm hở đi tìm nước. Lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Còn gì sung sướng bằng đi tìm nước để mang về cho Chúa… Nhưng, anh đi tìm mãi mà không thấy nơi nào có nước… Anh đi mãi để rồi cuối cùng dừng lại bên một bờ sông. Anh đang chuẩn bị lấy nước mang về cho Chúa, thì tình cờ một cô gái đẹp xuất hiện bên bờ sông. Cô gái đẹp đến độ người thanh niên không còn thấy cảnh vật xung quanh, cũng như không còn nghĩ đến việc mang nước về cho Chúa.

Anh nấn ná đến làm quen với cô gái. Họ thương nhau, lấy nhau và sinh được nhiều con cái. Không gì đầm ấm, hạnh phúc cho bằng. Nhưng một cơn ôn dịch xảy đến. Người thanh niên đưa vợ con đi đến một nơi khác. Nhưng khi họ đi qua một chiếc cầu, thì thình lình mưa gió thổi đến, nước dâng lên kéo cả vợ con anh theo. Người đàn ông bám vào được một gốc cây lớn. Anh khóc thương cho thân phận bọt bèo của vợ con cũng như chính kiếp cô đơn lạc loài của anh.

Giữa lúc đó, Thiên Chúa xuất hiện trước mặt anh: Ngài mỉm cười hỏi anh: “Này con, con có mang nước về cho Ta không? Con làm gì để Ta phải chờ đợi gần cả tiếng đồng hồ”.

Một người cha nhân từ mòn mỏi trông đứa con hoang trở về: đó là hình ảnh cảm động nhất về Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta trong bài dụ ngôn “Người Con Hoang Ðàng”. Từng ngày, người cha ra đầu ngõ để trông đợi. Khi đứa con còn ở đằng xa, ông đã chạy đến để giang rộng đôi cánh tay để ôm trọn đứa con vào lòng, không một lời quở trách, không một cử chỉ bất bình… Thiên Chúa cũng đối xử với chúng ta như thế. Chúng ta tưởng mình đi tìm Ngài, chúng ta tưởng Ngài ẩn mặt với chúng ta. Nhưng kỳ thực, chính Ngài mới là Ðấng đeo đuổi chúng ta, tìm kiếm chúng ta, chờ đợi chúng ta. Chúng ta tưởng mình đang đi đến với Chúa, nhưng kỳ thực chính Ngài đang ở với chúng ta.

Lẽ Sống

Lễ Chúa Ba Ngôi. Lễ trọng.

May 22, 2016 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin Mừng theo Thánh Gioan 16,12-15:

“Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi.

Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.

Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến.

Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em”.

Bình An

May 19, 2016 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Sự bình an cûa Ngài,
xin xuống trên chúng con

Sự an bình của Ngài,
xin tràn đầy tâm hồn chúng con

Sự an bình của Ngài,
xin làm cho chúng con khao khát

Sự bình an của Ngài,
xin cho chúng con can đảm bước đii trong bóng tối

Sự an bình của Ngài,
hãy làm cho chúng con sự phấn khởi trong cuộc sống

Sự an bình của Ngài,
hãy dåy chúng con biết tin tưởng

Sự an bình của Ngài,
hãy gửi chúng con vào trong sự tìm kiếm

Sự an bình của Ngài,
xin hãy trở thành những giải đáp cho những câu hỏi của con

Sự an bình của Ngài,
hãy ở lại với chúng con.

(Lời cầu nguyện trong tháng. HVS sưu tầm)

Cánh Diều

May 17, 2016 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Người Rumani nói về nguồn gốc của trò chơi thả diều bằng mẩu chuyện như sau:

Tại một làng kia, có một người nghèo mà ai cũng gọi là Cob. Cob là một tên gọi không mấy thanh cao trong ngôn ngữ Rumani. Người ta gọi ông bằng tên ấy vì cái miệng sún răng cũng như đôi chân khập khiễng của ông. Con người có dáng vẻ xấu xí ấy lẽ dĩ nhiên chỉ có thể là một người nghèo mà thôi. Không vợ, không con, ông Cob lầm than như tất cả những người nghèo khác. Ði đến đâu, ông cũng trở thành trò đùa cho mọi người. Vậy mà con người ấy không hề than thân trách phận hoặc tỏ ra giận dữ, buồn phiền mỗi khi bị chọc ghẹo.

Cả đời, ông chỉ có mỗi một băn khoăn: là chưa hề làm một việc thiện cho người khác. Ông yêu người, ông muốn tặng thật nhiều quà cho mọi người. Nhưng ông cảm thấy mình quá nghèo để có thể thực hiện được giấc mơ ấy. Ông thường tự nhủ: “Bệnh tật, đau yếu, khốn khổ, chết chóc, đó là số phận chung của mọi người. Ai không nhỏ lệ thì cũng khóc thầm trong lòng. Nước mắt là cơm bữa của loài người. Do đó, cần phải làm cho con người phấn khởi, vui tươi”. Nghĩ thế, ông trình bày lên Chúa tước nguyện như sau: “Xin Chúa cho con có thể mang lại cho những người đau khổ một quà tặng”.

Một quà tặng cho nhân loại đau khổ, nhưng ông Cob vẫn không biết món quà đó phải như thế nào. Trong khi chờ đợi, mỗi lần bị cười chê, mỗi lần bị đem ra làm trò cười, ông vẫn tươi cười với ý nghĩ rằng: “Ít ra mình cũng làm cho người vui”.

Sau một thời gian suy nghĩ, cuối cùng ông Cob mới tìm ra được món quà tặng mà ông sẽ mang lại cho nhân loại đau khổ: đó là một cánh diều bay lơ lửng trên không.

Nghĩ đó là sự linh ứng của Chúa, ông Cob đi nhặt tất cả những gì cần thiết để làm một cánh diều. Ông miệt mài cắt xén, sơn vẽ để hoàn thành được một cánh diều óng ả, sáng chói như một đĩa bay.

Khi cánh diều gặp gió bay cao, cả dân làng kéo nhau ra cánh đồng để nhìn ngắm cánh diều của ông Cob. Mọi người đưa mắt nhìn lên không trung và quên hẳn những nhọc nhằn của cuộc sống. Ðó là quà tặng mà người khốn khổ nhất của ngôi làng đã mang lại cho người đồng loại của mình.

Một tác giả nào đó đã nói: “Trái tim không phải là một món hàng để mua bán, mà là một món quà để trao tặng”. Một trái tim không biết trao tặng là một trái tim chết.

Sự giàu có và nghèo nàn có thể phân biệt con người thành giai cấp thứ bậc. Có người tiền rừng bạc biển, có người nghèo rớt mòng tơi. Nhưng mỗi người chỉ có một quả tim, và quả tim đó lẽ ra phải giống nhau, bởi vì người ta không thể cân lường được quả tim. Do đó, quà tặng xuất phát từ quả tim đều vô giá. Giá trị của món quà không hệ tại ở số lượng của tiền của, mà ở quả tim được gói gém trong món quà.

Chúa Giêsu đã nhìn thấy qủa tim mà một người đàn bà góa đã gói trọn trong một đồng xu nhỏ dâng cúng đền thờ. Nhân vật Cob trong câu chuyện của người Rumani trên đây đã đặt tất cả con tim của mình vào cánh diều để làm vui cho con người.

Một ánh mắt, một nụ cười, một lời nói an ủi, một bàn tay nâng đỡ, đó là bao nhiêu quả tim mà con người có thể trao tặng cho nhau. Và có thể là những món quà cao quý nhất mà những người xung quanh đang chờ đợi nơi chúng ta.

Đại Hội Công Giáo / Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Lễ trọng.

May 15, 2016 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin Mừng theo Thánh Gioan 20,19-23:

Chúa Giêsu hiện ra và nói với các môn đệ:

“Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”.

Nói xong Người thổi hơi vào các ông và bảo:

“Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần, anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ”.

Xin Chúa đồng hành với chúng con, khi đến tham dự đại hội, cũng như khi về.

Xin Chúa hiện diện với chúng con trong những thánh lễ, giờ cầu nguyện, cũng như  lúc trò chuyện, tâm sự tại đại hội.

Xin Chúa chúc lành cho những anh chị em hy sinh dấn thân trong việc tổ chức đại hội, nhất là các anh trong ban chấp hành liên đoàn.

Cộng Đoàn Chúng Ta

May 12, 2016 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Những ngày lạnh giá, mưa gió thất thường rồi cũng qua đi. Hãy để ngọn gió ấm áp đưa bạn vào một khu vườn nào đó của thành phố München sắp sang hè!

Bao nhiêu là bông hoa với những màu sắc và hình dạng khác nhau! Nhưng tất cả đều sống nhờ vào một không khí, những cành lá của chúng đều khao khát đón lấy ánh sáng của cùng một mặt trời, và rễ của chúng bám sâu vào cùng một lòng đất.

Bạn hãy ghi sâu hình ảnh trên khi có một cái nhìn bao quát về cộng đoàn chúng ta, một gia đình to lớn này.

Thật đa sắc và đa dạng! Từ tuổi tác cho đến nếp suy nghĩ. Xuất thân từ những hoàn cảnh, những vùng khác nhau. Giọng nói và cách cư xử khác nhau. Sự khác nhau còn thể hiện qua công ăn việc làm, hoàn cảnh gia đình và vị trí hiện tại trong xã hội.

Sự đa dạng và đa sắc không nên trở thành ranh giới để chia cách chúng ta. Trái lại, tại sao chúng ta không chiêm ngưỡng sự đa dạng đa sắc đó như là một bức tranh sống động của một vườn hoa có cùng một đấng sáng tạo? Chẳng phải chúng ta đang thở cùng một bầu khí Thánh Linh? Cho dù có khác nhau đến bao nhiêu tâm tư mỗi người đều khao khát đón lấy ánh mặt trời “Đấng Sáng Tạo” đó sao? Và chẳng phải chúng ta cố bám rễ sâu vào cùng một lòng đất:

Đó là niềm tin vào đức Ki Tô? “Sự hiệp nhất tất cả Ki Tô hữu” là ước nguyện cao nhất của Đức Thánh Cha Benedikt XVI. Chúng ta có thể cộng tác với Ngài khi chúng ta cùng nhau cố gắng xây dựng sự hiệp nhất và đoàn kết trong cộng đoàn chúng ta.

Khu vườn đa dạng và đa sắc của cộng đoàn thở bằng hơi thở Thánh Linh, sống bằng những mạch máu Thánh Tâm Chúa Giê Su, nguồn yêu thương nuôi sống và liên kết tất cả mọi người!

Khác Biệt Giữa Ngày Và Ðêm

May 10, 2016 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Một vị đạo sĩ Ấn Giáo nọ hỏi các đệ tử của ông như sau: “Làm thế nào để biết được đêm đã tàn và ngày bắt đầu?”

Một người đệ tử trả lời như sau: “Khi ta trông thấy một con thú từ đằng xa và ta có thể nói: đó là con bò hay con ngựa”.

Câu trả lời trên đây đã không làm cho nhà đạo sĩ ưng  ý chút nào…

Người đệ tử thứ hai mới lên tiếng nói: “Khi ta thấy một cây lớn từ đằng xa và ta có thể nói nó là cây xoài hay cây mít”.

Vị đạo sĩ cũng lắc đầu không đồng ý. Khi các đệ tử nhao nhao muốn biết câu giải đáp, ông mới ôn tồn nói như sau: “Khi ta nhìn vào gương mặt của bất cứ người nào và nhận ra người anh em của ta trong người đó thì đó là lúc đêm tàn và ngày mới bắt đầu. Nếu ta không phân biệt được như thế, thì cho dù đêm có tàn, ngày có bắt đầu, tất cả mọi sự không có gì thay đổi”.

Ngày 25 tháng 12, lễ Thần Mặt Trời của dân ngoại đã được Giáo Hội chọn làm ngày sinh của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu quả thực là Mặt Trời Công Chính. Ngài xuất hiện để báo hiệu Ðêm đã tàn và Ngày Mới bắt đầu.

Nhân loại đã chìm ngập trong đêm tối của tội lỗi, đêm tối của trốn chạy khỏi Thiên Chúa và chối bỏ lẫn nhau giữa người với người. Chúa Giêsu đã đến để xóa tan đêm tối ấy và khai mở ngày mới trong đó người nhận ra người, người trở về với Thiên Chúa.

Quả thực, chỉ trong Ðức Giêsu Kitô, mầu nhiệm con người mới được sáng tỏ. Trong đêm tối âm u của khước từ Thiên Chúa và chóii bỏ lẫn nhau, con người đã không biết mình là ai, mình sẽ đi về đâu. Trong ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô, con người nhận dạng được chính mình cũng như nhìn thấy người anh em của mình.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó chính là nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa nơi mọi người cũng như phẩm giá vô cùng cao quý của người đó.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó là nhìn thấya niềm vui, nỗi khổ, sự bất hạnh và ngay cả lỗi lầm của người đso như của chính mình.
Nhận ra người anh em nơi một người nào đó chính là sẵn sàng tha thứ cho người đó ngay cả khi người đó xúc phạm đến ta và không muốn nhìn mặt ta.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó cũng có nghĩa là không thất vọng về khả năng hướng thiện của người đó.

Nhận ra người anh em nơi một người nào đó cũng có nghĩa là muốn nói với người đó rằng, cách này hay cách khác, ta cần người đó để được sống xứng với ơn gọi làm người hơn.

Lẽ Sống

Chúa Nhật thứ 7 Phục sinh.

May 08, 2016 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin Mừng theo Thánh Gioan 17,20-26:

Chúa Giêsu cầu nguyện:

“Lạy Cha chí thánh… con không chỉ cầu nguyện cho những người này, nhưng còn cho những ai, nhờ lời họ mà tin vào con, để tất cả nên một, như Cha ở trong con và con ở trong Cha, để họ cũng ở trong chúng ta”.

Cầu nguyện cho sự hiệp nhất trong Hội Thánh.