May 17, 2012
Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư
Ðể đả phá tính ích kỷ, người Ả Rập thường kể câu chuyện như sau:
Tai một khu phố nọ, có không biết bao nhiêu cửa hàng ăn uống mọc lên.
Hương vị bốc lên từ các cửa hàng này thu hút những người giàu lẫn kẻ nghèo. Những người giàu đến đây để thưởng thức những của ngon vật lạ, còn những người nghèo thì chỉ mong ăn được chút cơm thừa canh cặn hay cùng lắm là chỉ để hít thở được hương vị thơm ngon bốc lên từ các nhà bếp…
Một hôm, có một người nghèo mon men đến một cửa hàng. Trên tay anh cầm một ổ bánh mì. Anh người nghèo này có ý nghĩ độc đáo: thay vì chầu chực hưởng phần ăn thừa của thực khách, anh bèn leo lên mái nhà, rồi ngồi cạnh ống khói của nhà bếp. Anh vừa nhai bánh mì vừa hít thở làn khói bốc ra từ nhà bếp, anh nhai ngấu nghiến ổ bánh mì mà tưởng tượng như mình đang thưởng thức những của ngon được dọn trên bàn thượng khách.
Nhưng không may cho anh, vì hôm đó người chủ nhà hàng gặp nhiều rắc rối trong công việc làm ăn cho nên không có được bộ mặt vui tươi cho mấy. Thế là ông sai những người hầu bàn lôi cổ người ăn xin xuống khỏi mái nhà và yêu cầu trả tiền. Ông lý luận với người ăn xin như sau: “Khói bốc ra từ nhà bếp của ta không phải là khói chùa, nhà ngươi đã thưởng thức làn khói đầy hương vị đó, yêu cầu nhà ngươi trả tiền cho ta”.
Người ăn xin không chịu trả tiền. Nội vụ đã được đem ra trước tòa án. Quan đầu tỉnh phải nhức đầu vì vụ án này. Ông cho triệu tất các bực thức giả trong toàn tỉnh để giúp ông giải quyết vụ án. Những người này đưa ra hai ý kiến xem ra đều có lý cả: một bên nói rằng khói bốc ra từ cửa hàng, do đó nó là chủ hữu của ông chủ cửa hàng. Những người khác thì cho rằng khói cũng như không khí là của mọi người, thành ra người ăn xin có quyền hưởng mà không phải trả đồng xu nào.
Sau khi đã bàn bạc và cân nhắc, quan đầu tỉnh mới đưa ra phán quyết như sau: “Người nghèo đã hưởng khói mà không đụng đến thức ăn, cho nên anh ta hãy lấy một đồng bạc, ra giữa công viên, gõ đồng bạc vào ghế đá, âm thanh của đồng bạc sẽ lan ra. Người chủ cửa hàng muốn đòi tiền của khói, ông hãy lắng nghe âm thanh ấy”.
Người kể câu chuyện ngụ ngôn trên đây có lẽ muốn nói với chúng ta rằng sự ích kỷ không mang lại cho chúng ta một lợi lộc nào.
Nhưng sự ích kỷ không bao giờ mang tính chất trung lập. Nghĩa là khi tôi khép kín tâm hồn, khi tôi chỉ biết nghĩ đến mình, không những tôi làm cho người khác bớt hạnh phúc, mà chính tôi cũng chết đi một phần trong tôi. Tình liên đới không phải là một thứ xa xỉ phẩm được thêm vào tương quan giữa người với người hoặc như một thứ tô điểm phụ thuộc cho nhân cách của tôi, mà là đòi hỏi thiết yếu của ơn gọi làm ngưòi. Tôi càng nên người hơn khi tôi sống cho tha nhân. Tôi càng trở nên phong phú hơn khi tôi trao ban…
Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta ơn gọi đích thực của con người: đó là sống trọn vẹn cho tha nhân. “Này là Người, này là con người với đầy đủ tính người”. Ðó phải là ý nghĩa của lời tuyên bố của Philato khi ông cho trình diện trước đám đông một Chúa Giêsu với tấm thân không còn hình tượng của con người nữa và nói: “Này là người…”. Con người chỉ thể hiện được trọn vẹn tính người khi con người tiêu hao hoàn toàn vì người khác, khi con người sống hoàn toàn cho người khác…
Ðó là định luật của Tình Yêu mà Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta: Ai đi tìm mạng sống mình, người đó sẽ mất. Ai mất mạng sống mình, người đó sẽ tìm gặp lại.
Lẽ Sống
Comments Off
May 17, 2012
Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa
Tin mừng theo Thánh Máccô 16,15-20:
Chúa Giêsu hiện ra với nhóm mười một và nói với các ông: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo. Ai tin và chịu
phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án.
Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù cho có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ“.
Thông điệp của đoạn phúc âm trên: Niềm tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Chúa sẽ giúp con người chiến thắng sự dữ.
Sức mạnh của tà gian không thể làm hại đươc người thật sự có Chúa trong tâm hồn. Niềm tin vào Thiên Chúa còn đưa con người vượt xa những giới hạn của chính mình: họ tiếp cận đồng loại của mình với tinh thần đối thoại và cảm thông.
Người tin vào Chúa toả sáng an bình và còn là nguồn an bình cho người xung quanh.
Comments Off
May 15, 2012
Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư
Một buổi tối nọ, viên sĩ quan trẻ tuổi người Pháp tên là Charles de Foucauld say mê kể cho gia đình nghe những cuộc thám hiểm của anh ở Maroc. Người
chăm chú theo dõi câu chuyện của anh nhất là cô cháu bé chưa tròn 10 tuổi. Khi anh vừa chấm dứt thì cô bé đã bất thần đặt một câu hỏi như sau: “Thưa cậu, cháu đã thấy cậu làm được nhiều việc vĩ đại… Thế cậu đã làm được gì cho Thiên Chúa chưa?”
Câu hỏi ấy như một luồng điện giật khiến anh trở thành bất động. Từ bao lâu nay, chưa có người nào đã khiến anh phải suy nghĩ nhiều như thế. “Anh đã làm gì cho Thiên Chúa chưa?”. Charles de Foucauld lục soát trong lương tâm của mình để chỉ thấy một lỗ hổng không đáy. Anh đã phí phạm tất cả thời giờ của anh trong những cuộc ăn chơi trụy lạc và những danh vọng phù phiếm… Mắt anh bỗng mở ra để thấy được nỗi khốn khổ, nghèo hèn của mình.
Ngày hôm sau, anh tìm đến xưng tội với một vị linh mục. Anh vào dòng khổ tu, rồi xin đến Nagiareth để sống trọn vẹn cho Chúa Giêsu.
Ngày nọ, giữa lúc đang đắm mình trong cầu nguyện, anh bỗng nghe từ căn nhà bên cạnh có tiếng than van rên rỉ của một người Hồi Giáo.
Charles de Foucauld nghĩ đến gương bác ái của Chúa Giêsu: anh có thể giam mình cầu nguyện một mình giữa lúc những người anh em của anh đang rên rỉ trong hấp hối, trong thất vọng sao?
Nghĩ thế, anh bèn quyết định đến sống giữa họ, trở thành bạn hữu của họ, nhất là những người cô đơn, lạc lõng, nghèo hèn nhất trong xã hội.
Những năm cuối cùng, Charles de Foucauld sống giữa sa mạc Sahara, chia sẻ hoàn toàn cuộc sống với những người dân nghèo. Charles de Foucauld đã chia sẻ với họ những giọt máu cuối cùng của anh: ngày đầu tháng 12 năm 1916, anh đã bị thảm sát giữa lúc đang cầu nguyện… Ngày nay, các tiểu đệ và tiểu muội Chúa Giêsu tiếp tục lý tưởng sống của anh: họ lao động và sống giữa những người nghèo hèn nhất trong xã hội… Tất cả cuộc sống và sự âm thầm hiện diện của họ là một cố gắng làm một cái gì cho Chúa.
Có những nhà truyền giáo rời bỏ quê hương để đi đến những nơi hoàn toàn xa lạ như Thánh Phanxicô Xaviê. Nhưng cũng có những nhà truyền giáo dâng cả cuộc đời hy sinh cầu nguyện và đau khổ của mình như Thánh Nữ Têrêxa Hài Ðồng Giêsu. Có những nhà truyền giáo hùng hồn giao rảng như các tông đồ, nhưng cũng có những nhà truyền giáo âm thầm hiện diện và chia sẻ với những người nghèo khổ như Charles de Foucauld.
Âm thầm hiện diện. Nhưng vẫn có thể chiếu sáng niềm tin yêu hy vọng: đó là mẫu người truyền giáo mà Giáo Hội tại Việt Nam đang cần hơn bao giờ hết. Những cuộc sống tử tế, hy sinh phục vụ, quên mình… vẫn là những lời rao giảng hùng hồn hơn bao giờ hết.
Lẽ Sống
Comments Off
May 14, 2012
Chuyên mục : Hình ảnh trong tháng
Comments Off
May 13, 2012
Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa
Tin mừng theo Thánh Gioan 15,9-17:
Chúa Giêsu nói: “Đây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như
Thầy đã yêu thương anh em. Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.
Anh em là bạn hữu của Thầy, nếu anh em thực hiện những điều Thầy truyền dạy. Thầy không gọi anh em là tôi tớ nữa, vì tôi tớ không biết việc chủ làm.
Nhưng Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết“.
Chúng ta cùng nhau suy gẫm về chữ “hy sinh“. Những câu nói trong đời sống hằng ngày thường được nghe, như: “Nuôi nó lớn khôn, biết bao hy sinh cực khổ, để giờ đây nó cãi lời“;
hay là “Tôi đối xử rất đẹp với anh chị, mà giờ đây ra đường không thèm chào hỏi tôi một câu“;
và thậm chí cả linh mục tu sỉ cũng vướng phải: “Tôi hy sinh cho giáo xứ, phục vụ bất kể đêm ngày, để giờ đây họ đối xử tệ như thế đó“. v .v…
Thường là vậy, ta sẵn sàng cho, và ta đòi hỏi sự đáp trả. Có thể gọi thái độ đó là hy sinh không? Thiết nghĩ là không.
Đó là một trao đổi bình thường “cho – nhận“. Có khi nào bạn tự hỏi: Chúa Giêsu, Thầy của chúng ta, có đòi hỏi ở tôi và bạn đáp trả điều gì không?
Comments Off
May 12, 2012
Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư
Những ngày lạnh giá, mưa gió thất thường rồi cũng qua đi. Hãy để ngọn gió ấm áp đưa bạn vào một khu vườn nào đó của thành phố München sắp sang hè!
Bao nhiêu là bông hoa với những màu sắc và hình dạng khác nhau! Nhưng tất
cả đều sống nhờ vào một không khí, những cành lá của chúng đều khao khát đón lấy ánh sáng của cùng một mặt trời, và rễ của chúng bám sâu vào cùng một lòng đất.
Bạn hãy ghi sâu hình ảnh trên khi có một cái nhìn bao quát về cộng đoàn chúng ta, một gia đình to lớn này.
Thật đa sắc và đa dạng! Từ tuổi tác cho đến nếp suy nghĩ. Xuất thân từ những hoàn cảnh, những vùng khác nhau. Giọng nói và cách cư xử khác nhau. Sự khác nhau còn thể hiện qua công ăn việc làm, hoàn cảnh gia đình và vị trí hiện tại trong xã hội.
Sự đa dạng và đa sắc không nên trở thành ranh giới để chia cách chúng ta. Trái lại, tại sao chúng ta không chiêm ngưỡng sự đa dạng đa sắc đó như là một bức tranh sống động của một vườn hoa có cùng một đấng sáng tạo? Chẳng phải chúng ta đang thở cùng một bầu khí Thánh Linh? Cho dù có khác nhau đến bao nhiêu tâm tư mỗi người đều khao khát đón lấy ánh mặt trời “Đấng Sáng Tạo” đó sao? Và chẳng phải chúng ta cố bám rễ sâu vào cùng một lòng đất:
Đó là niềm tin vào đức Ki Tô? “Sự hiệp nhất tất cả Ki Tô hữu” là ước nguyện cao nhất của Đức Thánh Cha Benedikt XVI. Chúng ta có thể cộng tác với Ngài khi chúng ta cùng nhau cố gắng xây dựng sự hiệp nhất và đoàn kết trong cộng đoàn chúng ta.
Khu vườn đa dạng và đa sắc của cộng đoàn thở bằng hơi thở Thánh Linh, sống bằng những mạch máu Thánh Tâm Chúa Giê Su, nguồn yêu thương nuôi sống và liên kết tất cả mọi người!
Comments Off
May 10, 2012
Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư
Sau thời cách mạng Pháp, trước cửa một nhà thờ tại Balê, người ta thường thấy một người hành khất với một dáng vẻ lạ thường. Xuyên qua lớp áo rách
rưới, ai cũng có thể nhìn thấy trên vòng cổ của người ăn xin một cây thánh giá nhỏ bằng vàng.
Người khách quen thuộc nhất của người xấu số này là một vị linh mục trẻ. Vị linh mục thường đến dâng thánh lễ tại nhà thờ này. Mỗi lần ra khỏi nhà thờ, ông không quên hỏi han và giúp đỡ người hành khất.
Ngày nọ, vị linh mục trẻ không còn thấy người ăn xin lảng vảng trước cửa nhà thờ nữa. Lần mò hỏi thăm, vị linh mục đã tìm đến thăm người hành khất đang trong cơn rét run vì bệnh tật và đói ăn. Cảm động trước nghĩa cử của vị linh mục, ông ta đã kể lại cuộc đời của mình như sau: “Khi cách mạng vừa bùng nổ, tôi làm quản gia cho một gia đình giàu có. Hai vợ chồmg chủ tôi là những người đạo đức, giàu lòng thương người. Thế nhưng tôi đã phản bội họ. Quân cách mạng tìm cách bắt họ. Hai vợ chồng và hai đứa con của họ đã bị bắt giữ và kết án tử hình. Chỉ còn người con trai duy nhất là thoát khỏi”.
Nghe đến đây, vị linh mục như muốn té xỉu, nhưng ông đã cố gắng giữ bình tĩnh để nghe tiếp câu chuyện của người hành khất: “Tôi nhìn họ leo lên đoạn đầu đài và thản nhiên theo dõi cảnh người ta chém đầu họ. Tôi quả thực là một quái vật khát máu… Từ đó, tôi không thể nào có sự bình an trong tâm hồn. Tôi bắt đầu đi lang thang khắp các ngả đường để quên tội ác của mình. Tôi vẫn còn giữ tấm ảnh của gia đình họ trong túi áo này đây. Cây thánh giá tôi đang treo ở đầu giường là của người chồng, còn chiếc thánh giá bằng vàng tôi đeo trên cổ đây là của người vợ… Xin Chúa tha thứ cho tôi”.
Vừa nghe xong những dòng tâm sự và cũng là lời tự thú của người hành khất, vị linh mục trẻ đã quỳ gối xuống bên cạnh chiếc giường của người hấp hối và thay cho một công thức giải tội, ông đã nói như sau: “Tôi chính là người con trai còn sống sót trong gia đình. Ðại diện cho gia đình và với tư cách là một linh mục, tôi tha thứ cho ông nhân danh Cha và Con và Thánh Thần…”.
Câu chuyện tha thứ trên đây là một trong những mẩu chuyện đã và đang xảy ra ở mọi thời đại và mọi nơi. Giữa sa mạc cằn cỗi của lòng người, Thiên Chúa vẫn còn cho mọc lên những hoa trái của yêu thương, tha thứ. Tha thứ là vẻ đẹp thanh tú cao sang nhất của lòng người…
Sự hiện diện của bà Muzeyen Agca tại Roma dạo tháng 02/1987 nhắc lại cho chúng ta một biến cố vô cùng đau thương, nhưng cũng gợi lại một nghĩa cử vô cùng cao quý của vị Cha chung. Ngày 13/5/1981, giữa lúc hàng ngàn người đang chen chúc tại công trường thánh Phêrô để chờ đón Ðức Gioan Phaolô II, thì một tiếng nổ chát chúa vang lên từ đám đông đã làm cho mọi người như đứng tim. Ðức Thánh Cha đã gục ngã trên chiếc xe Jeep mui trần, máu me vọt lên tung toé. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, một vị Giáo Hoàng bị mưu sát.
Ali Agca, thủ phạm chính của vụ mưu sát, đã bị bắt giữ ngay sau đó. Người thanh niên Thổ Nhĩ Kỳ này đã bị giam giữ tại nhà tù Rebibbia ở Roma. Biến cố đẫm máu trên đây đã ghi đậm sự thù hận đang sôi sục trong lòng người… Nhưng thế giới không chỉ được nung náu bằng lò lửa của hận thù. Thiên Chúa đã tạo dựng con người để yêu mến và tha thứ…
Năm 1984, một biến cố khác đã làm chấn động dư luận thế giới: Ðức Gioan Phaolô II đã đích thân đến nhà giam Rebibbia để nói chuyện với Ali Agca và tha thứ cho anh. Không ai biết hai bên đã trao đổi những gì, nhưng ai cũng cảm động trước cảnh tượng kẻ sát nhân và người bị mưu sát đã bắt tay nhau và trao cho nhau ánh mắt của tha thứ, của hòa giải…
Lẽ Sống
Comments Off
May 09, 2012
Chuyên mục : Tri ân
Tháng vừa qua Giáo Xứ đã nhận được:
Giúp người già neo đơn:
- Số tiền 570 € qua bữa nấu ăn ngày 25.03.12 sẽ do nhóm thiện nguyện gởi về Củ Chi để giúp người già neo đơn tại đó.
Quỹ trùng tu Trung Tâm Công Giáo:
- Thánh lễ Phục Sinh 08.04.12: 645 €.
- Bán thực phẩm: 1460 €.
- Anh chị Joe – Thu Hiền: 100 USD.
Giúp cho qũy ban giúp lễ:
- Bữa nấu ăn ngày 22.04.: 710 €.
- Bà Đặng 50 €.
- Chị Hương 50 €.
Comments Off
May 08, 2012
Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư
Tiền tài danh vọng không làm cho con người hạnh phúc… Ðó là điều mà người ta thường nói khi bàn về cái chết của cô đào Marilin Monroe cách đây
hơn hai chục năm… Nay, người ta cũng lặp lại điều đó với nữ danh ca Dalida, người Pháp gốc Ai Cập… Dalida đã tự vận vào hôm 03/5/1987 tại nhà riêng của cô ở Montmartre, Paris, lúc cô được 54 tuổi.
Sinh năm 1933 tai Le Caire với tên thật là Yolande Gigliotti, đã trở nên một ca sĩ nổi tiếng và được hâm mộ trên khắp thế giới, kể cả ở Việt Nam, nhờ giọng ca đầy truyền cảm của cô. Những người thuộc thế hệ 50 và 60 không thể quên những bài “Bambino”, “Gigi l’amorose”… do cô trình diễn. Danh vọng đã không đủ để thỏa mãn cô. Ngày 27/02/1967, cô đã thử một lần tự tử, rồi được cứu sống.
Tự tử cũng là một thể hiện nỗi khao khát khôn cùng trong lòng người: đó là khao khát hạnh phúc. Khi cuộc đời này không còn là một đáp trả cho nõi khao khát ấy, nhiều người đã tự mình tìm đến cái chết như một giải thoát.
Khủng hoảng trầm trọng nhất của xã hội ngày nay phải chăng không là khủng hoảng về ý nghĩa của cuộc sống. Con người sinh ra để làm gì? Con người sẽ đi về đâu? Sau cái chết những gì đang thực sự chờ đợi con người… Ðó là những câu hỏi lớn mà con người ngày nay, khi đứng trước những mâu thuẫn trong cuộc sống, không ngừng đặt ra cho mình.
Con người bởi đâu mà ra, con người sẽ đi về đâu? Ðó là ý nghĩa và giá trị của cuộc sống? Ðó là những câu hỏi mà chúng ta không ngừng tự đặt ra cho mình.
Chúng ta hãy cảm tạ Chúa, bởi vì, nhờ Ðức Tin, chúng ta tìm được ánh sáng cho những câu hỏi ấy.
Trước ngưỡng cửa của năm 2000, nhân loại đang mỗi lúc phải đương đầu với những thách đố lớn của cuộc sống. Người Kitô được trang bị bởi Ðức Tin đang nằm giữa một vai trò quan trọng giai đoạn này. Ánh sáng Ðức Tin, cần phải được chiếu sáng trong cuộc sống của người Kitô để nhờ đó, những người xung quanh cũng tìm ra được ý nghĩa và giá trị cũng như hướng đi đích thực của cuộc sống.
Lẽ Sống
Comments Off
May 06, 2012
Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa
Tin mừng theo Thánh Gioan 15,1-8:
Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “ ..Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn
liền với cây nho, anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy. Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy anh em chẳng làm gì được“.
Sống mối tương quan ân tình với Chúa Giêsu là nền tảng để sinh hoa trái. Nhiều người cứ lo vội vàng tìm cách gặt hái ngay những “hoa trái“, mà không muốn tích lũy thời gian và tâm huyết, để trau dồi một cuộc sống ân tình với Chúa Giêsu.
Những công tác từ thiện trong giáo xứ hay trong xã hội như: tổ chức nấu ăn thiện nguyện; kêu gọi quyên góp cho người cô thân khốn khó…vv.
Tất cả những việc đó rất dễ dẫn đến kết quả tiêu cực, nếu nó không được xuất phát từ một cuộc sống trong mối tương quan tình nghĩa với Thiên Chúa.
Vậy trước khi làm điều gì, bạn hãy dành thời gian tự hỏi: “Tôi có ở trong Thầy, và Thầy có đang ở trong tôi không?“ Cụ thể hơn nữa: “Tôi có bình an không? Tôi có cảm thấy được Chúa yêu tôi, và tôi có yêu không?“
Bao lâu bạn chưa sống và chìm ngập trong mối tương qua tình nghĩa với Giêsu, thì thiết nghĩ, tốt nhất là bạn không nên hành động.
Comments Off