Chúa Nhật thứ 5 thường niên

February 05, 2012 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin mừng theo thánh Mác-cô 1,29-39:

Sau khi giảng dạy trong  hội trường, Thầy lên đường đi thăm và chữa bệnh. Suốt cả ngày Thầy làm việc đó, thậm chí khi mặt trời đã lặn, Thầy vẫn chưa đi nghỉ. Sáng sớm tinh mơ, trong khi Thầy cầu nguyện một mình, các môn đệ tìm gặp. Rồi Thầy lại lên đường với những công việc đang chờ đón.

Một từ mà tôi rất thường được nghe trong thời gian gần đây, ngay cả bên Việt Nam: Streß“.

Nhiều người than van về công việc, về số lượng của công việc trong ngày. Hầu như là công việc đã bám lấy ta, nuốt chửng ta, và ta chỉ còn biết sống vì công việc. Đến một lúc nào đó, quá mệt mỏi, ta chỉ còn muốn bỏ tất cả lại sau lưng.

Tìm một công việc khác, tìm nơi sinh sống khác. Thánh Biển-đức (St. Benedikt) dạy rằng: nếu mỗi việc chúng ta làm, được tiến hành trong ý thức là Thiên Chúa đang hiện hữu, thì đời sống làm việc sẽ trở nên đời sống cầu nguyện.

Bạn hãy thử làm bài tập sau đây: từng bước đi, từng nhịp thở, dù cho ở đâu đi chăng nữa, bạn nhẩm thầm Thiên Chúa hiện diện trong con“.

Rừng Mắm

February 03, 2012 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Trong một chuyện ngắn mang tựa đề “Rừng Mắm”, cố văn sĩ Bình Nguyên Lộc đã giải thích về ích lời của cây mắm qua mẩu đối thoại sau đây giữa hai ông cháu:

- Cây mắm sao con không nghe nói đến bao giờ?

- Con không nghe nói vì cây mắm không dùng được để làm gì hết, cho đến làm củi chụm lửa cũng không được nữa là.

- Vậy trời sinh nó làm chi mà vô ích dữ vậy ông nội, lại sinh ra hằng hà sa số như là cỏ vậy?

Bờ biển này mỗi năm được phù sa bồi thêm cho rộng ra hàng mấy ngàn thước, phù sa là đất bùn mềm lũn và không bao giờ thành đất thịt để ta hưởng nếu không có rừng mắm mọc trên đó cho chắc đất. Một mai kia, cây mắm sẽ ngã rạp, giống tràm sẽ nối ngôi mắm. Rồi sau mấy đời tràm, đất sẽ thuần, cây ăn trái mới mọc được. Thấy thằng cháu nội ngơ ngác chưa hiểu, Ông cụ vịn vai nó nói tiếp: “Ông với tía, má con là cây mắm, chân giam trong bùn. Ðời con là tràm, chân vẫn còn lắm bùn chút ít, nhưng đất đã gần thuần rồi. Con cháu của con sẽ là xoài, mít, dừa, cau. Ðời cây mắm tuy vô ích nhưng không uổng đâu con”.

Mỗi lần nhìn lại thời gian đã qua, chúng ta thường tự hỏi: “Tôi đã làm gì được cho tôi, cho quê hương, cho Giáo Hội?”.

Ý nghĩ về sự vô tích sự của mình có thể tạo nên trong tâm hồn chúng ta mỗi chua xót, đắng cay, thất vọng.

Chúng ta hãy nhìn lại của đất phù sa và cây mắm trong câu chuyện trên đây. Cần phải có cây mắm, đất phù sa mới trở thành đất thịt, để rồi từ đó cây tràm và các loại cây khác mới có thể mọc lên.

Mỗi một người sinh ra trên cõi đời này, dù tàn tật, dù dốt nát và xấu xa đến đâu, cũng có thể là một thứ cây mắm, cây tràm để cho đất đai trở thành màu mỡ, nhờ đó những cây ăn trái mới có thể vươn lên.

Ước gì ý nghĩa ấy giúp chúng ta có một cái nhìn lạc quan hơn về quá khứ, về chính bản thân của chúng ta. Trong Tình Yêu Quan Phòng của Chúa, mỗi người đều có một chỗ đứng trong lịch sử nhân loại và đều có một giá trị bổ túc cho những thiếu sót của người khác.

Với ý nghĩ ấy, còn tâm tình nào xứng hợp hơn trong giây phút này cho bằng tri ân, cảm mến đối với Thiên Chúa Tình Yêu? Cảm tạ Ngài đã tạo dựng nên chúng ta, cảm tạ ngài đã ban chúng ta được phục vụ Ngài, cảm tạ Ngài đã cho chúng ta được hữu dụng trong Tình Yêu Quan Phòng của ngài.

Lẽ Sống

Thông báo tháng 02.2012

February 01, 2012 Chuyên mục : Thông tin giáo xứ

  • HỌP BAN NGÀNH MỞ RỘNG NGÀY 05.02.:

Một buổi họp do cha Lê Thanh Liêm triệu tập vào ngày chúa nhật  05.02.12 từ lúc 12g30 đến 15g30 tại Trung Tâm Công Giáo.

Xin mời tất cả các anh chị em sau đây đến tham dự buổi họp:

- Hội Đồng Giáo Xứ

- Nhóm Đọc sách Thánh

- Thừa tác viên Thánh Thể

- Ban nhạc.

- Hướng dẫn viên Lời Chúa cho trẻ thơ.

- Ban Giám hiệu và thầy cô các lớp tiếng Việt.

Và các ban chấp hành của:

- Ca đoàn Thánh Gia.

- Ca đoàn Thăng Thiên.

- Hội Legio Mariae.

- Ban Thanh thiếu niên.

- Ministrantengruppenleiter.

- Đại diện nhóm Sinh Hoạt Văn hóa

- Đại diện nhóm Tôn Tạ Nữ Vương

- Đại diện lớp nhạc.

Nếu được, xin các anh chị mang theo danh sách hay cho biết tổng số thành viên của nhóm, ban ngành, hội đoàn của mình.

  • LỚP GIÁO LÝ RƯỚC LỄ LẦN ĐẦU 2012:

Các em lớp giáo lý Rước lễ Lần Đầu 2012 sẽ bắt đầu học lúc 11 giờ ngày 11.02.12 tại Trung Tâm  Công Giáo.

Xin các phụ huynh đưa các em tới đúng giờ.

Các phụ huynh sẽ họp vào lúc 11 giờ 30 cùng ngày.

  • NHÓM SINH HOẠT VĂN HÓA NGÀY 11.02.:

Nhóm Sinh Hoạt Văn Hóa sinh hoạt ngày 11.02.12 từ 16 đến 18 giờ tại trung tâm CG.

  • THÁNH LỄ TẠI ROSENHEIM NGÀY 12.02.:

Cộng đoàn Rosenheim sẽ dâng thánh lễ vào lúc 15 giờ ngày 12.02.12 tại St. Hedwig, Austr. 36, 83022 Rosenheim.

  • LỄ TRO NGÀY 22.02.

Chúng ta sẽ dâng thánh lễ và đón nhận tro tại trung tâm công giáo ngày thứ tư 22.02, lúc 17 giờ.

Bước vào mùa chay với thứ tư lễ tro giáo hội mời gọi chúng ta suy tư về cuộc sống, ăn năn thống hối.

Vào ngày thứ tư lễ tro và thứ sáu tuần thánh, giáo hội kêu gọi các Kitô hữu từ 18 đến 60 tuổi ăn chay và kiêng thịt, các Kitô hữu từ 14 tuổi phải kiêng thịt.

  • THÁNH LỄ TẠI REGENSBURG NGÀY 26.02.:

Cộng đoàn thánh Phaolô, Regensburg, sẽ dâng thánh lễ lúc 15g30 ngày 26.02.12 tại nhà nguyện Kapelle St. Konrad, St. Konrad Platz 5, 93057 Regensburg.

____________________________________________________________

Thánh lễ trong tuần tại Trung Tâm Công Giáo VN
Thứ ba, thứ tư, thứ sáu: 16g40 Lần hạt, 17g00 Thánh lễ.

Cứ Ðể Yên Như Thế …

January 31, 2012 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Trong một tác phẩm có tựa đề “Quyển Phúc Âm thứ 5″, một tác giả người Italia là ông Mario Pomilio có tưởng tượng ra một mẩu chuyện như sau: Sau thời kỳ bách hại tại Roma, các tín hữu bắt đầu xây cất nhà thờ. Ðâu đâu người ta cũng thấy mọc lên nhà thờ. Tên của Ðức Mẹ và các Thánh được đặt cho các nhà thờ. Nhưng người ta vẫn chưa thấy có nhà thờ nào mang tên của Ngôi Lời. Thấy thế thánh Gioan mới đến báo cáo với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu bèn ra lệnh cho thánh Phêrô khởi công xây cất một nhà thờ dâng kính cho Ngôi Lời.

Con người đã có một thời được mệnh danh là người xây dựng vĩ đại của Giáo Hội mới đi rảo khắp nơi để thu tập vật tư. Thánh Mathêô đã cung cấp đá. Thánh Marcô mang vôi đến. Thánh Luca tặng những cây trụ lớn. Còn Thánh Gioan thì cúng đá cẩm thạch để làm bàn thờ và vàng để làm nhà tạm..

Với tất cả những vật liệu cần thiết, Thánh Phêrô hớn hở bắt tay vào việc xây cất. Nhưng thời gian trôi qua, công sức đã tiêu hao quá nhiều mà người thợ xây Phêrô mới chỉ hoàn tất được việc đặt nền móng cho ngôi nhà thờ. Thấm mệt, vị thủ lãnh các tông đồ mới cầu xin Chúa: “Lạy Chúa, xin ban thêm cho con đủ sức để hoàn thành ngôi Nhà Thờ”.

Chúa Giêsu mới trả lời: “Cứ để yên như thế. Ngươi hãy nhớ rằng cứ mỗi người đi ngang qua công trình này đều có thể mang đến một viên gạch, một ít vôi để xây tường và thế hệ này qua thế hệ khác, những cột trụ Ðền Thờ sẽ được dựng lên”.

Có hai sự kiện xem ra tương phản nhau: tại Tây Phương, nhiều nhà thờ bị đóng cửa hoặc đem ra bán đấu giá, vì giáo dân không đủ cấp số hoặc không còn người lui tới nhà thờ. Trong khi đó thì tại Việt Nam, nhu cầu sửa chữa hoặc xây nhà thờ mới mỗi ngày một gia tăng.

Có thể có hai quan niệm sống đạo đằng sau hai sự kiện ấy. Nhiều người Tây Phương cho rằng sống đạo là sống Công Bình và Bác Ái, chứ không nhất thiết phải đến nhà thờ. Trong khi đó thì có người lại trách cứ rằng nhiều người Việt Nam chỉ giữ đạo hình thức, họ thích biểu dương tôn giáo, họ thích rước sách, họ đọc kinh làu làu, họ siêng năng đến nhà thờ, nhưng họ xem thường những đòi hỏi của Công Bình và Bác Ái.

Kỳ thực, giữ đạo trong nhà thờ mà không sống đạo bên ngoài nhà thờ là một thiếu sót, nếu không muốn nói là một thái độ giả hình mà Chúa Giêsu đã lên án gắt gao. Nhưng sống Công Bình và Bác Ái mà không múc lấy sức sống từ việc gặp gỡ Chúa nơi nhà thờ cũng là một thiếu sót. Người Kitô đích thực múc lấy sức sống từ Ðức Kitô và diễn đạt sức sống ấy qua cuộc sống thường ngày. Có nhà thờ để cầu nguyện nhưng cũng có chợ đời để gặp gỡ Chúa. Người Kitô hướng về Trời cao, nhưng vẫn còn bám lấy cõi Ðất. Người Kitô đến nhà thờ, mà để quay trở lại cuộc sống. Và cuộc sống cũng sẽ trở nên cằn cỗi, nếu nó không được nuôi dưỡng bằng lương thực Thần Linh.

“Hãy trở nên những viên đá sống động”. Ðó là ơn gọi của người Kitô chúng ta. Hãy trở thành những viên đá sống động không chỉ để xây dựng ngôi nhà thờ bằng gỗ đá, nhưng là để xây ngôi Ðền Thờ của cuộc sống. Cuộc sống có trở thành Ðền Thờ để gặp gỡ Chúa qua những gặp gỡ với tha nhân, qua những xây dựng Hòa Bình và yêu Thương, thì Ðền Thờ gỗ đá mới sống động.

Lẽ Sống

Chương trình mục vụ tháng 02.2012

January 30, 2012 Chuyên mục : Chương trình mục vụ

03.02

  • 16g40              Chầu Mình Thánh, lần Hạt và Thánh lễ thứ sáu đầu tháng tại TTCG.

04.02

  • 16g00                   Lần Hạt.
  • 16g30                   Thánh lễ đầu tháng tại Trung Tâm Công Giáo.

Sau lễ, họp hội Legio Mariae.

05.02

  • 10g45                     Nguyện kinh.
  • 11g00                     Thánh lễ Chúa nhật.
  • 11g00-11g40       Lời Chúa cho trẻ thơ tại Trung Tâm CG.

11.02

  • 11g00-12g30         Giáo lý Rước lễ lần đầu.
  • 13g30-16g00        Lớp Việt ngữ.
  • 16g00-18g00        Nhóm Sinh Hoạt Văn Hóa.

12.02

  • 10g45                       Nguyện kinh.
  • 11g00                       Thánh lễ Chúa nhật.
  • 15g00                       Thánh lễ tại Rosenheim.

19.02

  • 10g45                       Nguyện kinh.
  • 11g00                       Thánh lễ Chúa nhật.
  • 11g00-11g40         Lời Chúa cho trẻ thơ tại Trung Tâm CG.
  • 12g30                       Ca đoàn Thánh Gia và ca đoàn Thăng Thiên tập hát.

22.02

  • 17g00                       Thánh lễ thứ tư lễ Tro tại Trung Tâm CG

Hôm nay ăn chay và kiêng thịt

25.02

  • 13g30-16g00         Lớp Việt ngữ.
  • 16g00-17g30         Giáo Lý Rước Lễ Lần Đầu

26.02

  • 10g45                        Nguyện kinh.
  • 11g00                        Thánh lễ Chúa nhật.
  • 15g30                        Thánh lễ tại Regensburg.

Chúa nhật 4 thường niên.

January 29, 2012 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin mừng theo Thánh Maccô Mc 1,21-28:

Đức Giêsu giảng dạy trong hội đường vào ngày Sabát, tại thành Ca-phác-na-um. Thiên hạ sửng sốt, vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền.

Người nghe cảm nhận được điều đó vì Chúa Giêsu nói ra từ những gì từ đáy lòng. Những điều nói ra, không chỉ là những gì được học hỏi, mà là những gì đã qua quá trình suy tư.

Người nói đã thấm nhuần trước, dám đại diện cho những gì mình nói, để rồi mới thuyết phục được người nghe.

Nhân đây thêm một suy tư về sự loan truyền điều xấu của người khác. Những câu chuyện không hay đó thường được rỉ tai, và hay nấp dưới bóng tâm sự“. Kể lại điều xấu (dầu cho là sự thật) về người khác là giảm đi uy tín của họ.

Vô tình làm cho họ mất đi thiện cảm của người đang nghe. Làm cho bầu khí xung quanh thêm chia rẽ chứ không thân ái.

Kỳ Quan Của Thế Kỷ 19

January 27, 2012 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Ngày 31 tháng 1, cách đây đúng một thế kỷ, thế giới mất đi một người mà ông Rattazzi, thủ tướng nước Italia, thời bấy giờ nổi tiếng là người chống báng Giáo Hội, đã phải thốt lên: “Ngài là kỳ quan vĩ đại nhất của thế kỷ thứ 19. Cả nước Pháp đã suy tôn Ngài như một vị Thánh Vinh sơn đệ Phaolô của thế kỷ”. Con người đó chính là Thánh Don Bosco.

Thánh nhân chào đời năm 1815 tại miền Piemonte, thuộc mạn bắc nước Italia. Mẹ Ngài là bà Magarita mong ước cho Ngài được làm linh mục. Nhưng bà đã dặn dò con mình: “Mẹ đã sinh ra trong nghèo khó, mẹ đã sống trong nghèo khó, mẹ cũng muốn chết trong nghèo khó. Nếu con muốn làm linh mục để giàu có, mẹ sẽ không bao giờ bén mảng đến với con”.

Don Bosco đã thực hiện lời khuyên của mẹ. Không những Ngài đã sống nghèo, nhưng chỉ sống với người nghèo, nhất là trẻ em nghèo. Ngài đã đi khắp hang cùng ngõ hẻm, thu nhặt những trẻ em lang thang đầu đường xó chợ.

Nếu mãi đến năm 1848, Karl Marx mới đưa ra tuyên ngôn kêu gọi giới công nhân đứng lên, đoàn kết đấu tranh cho quyền lợi của họ, thì trước đó, Don Bosco cũng đã tranh đấu cho giới công nhân rồi.

Thời của Thánh nhân, kỹ nghệ mới phát triển, nhiều vấn đề xã hội được đặt ra. Thánh nhân chủ trương không chỉ mang lại cho giới trẻ một nền giáo dục về mặt tinh thần hay tu đức, mà còn giúp cho giới trẻ một nghề nghiệp trong tay. Thánh Don Bosco đã được xem như là cha đẻ của những trường huấn nghệ ngày nay.

Phương pháp sư phạm được Thánh nhân đề ra nhắm đến sự đề phòng hơn là trừng phạt. Thay vì chữa trị những sai trái, tốt hơn là đề phòng để những sai trái không xảy ra. Trong tất cả mọi sự, tình thương và sự dịu dàng là cơ sở cho tất cả mọi cư xử của Thánh Don Bosco.

Hiền lành và vui vẻ là hai nhân đức trội vượt trong sự thánh thiện của Thánh Don Bosco. Với sự hiền lành đầy cảm thông, Thánh nhân nhìn mọi người bằng chính cái nhìn của Chúa Giêsu. Cái nhìn đó muốn nói với tội nhân hay bất cứ một tâm hồn xấu xa nào rằng: “Bạn có một giá trị cao cả. Thiên Chúa vẫn tiếp tục yêu thương bạn. Bạn đừng ngã lòng”.

Ði đôi với sự hiền lành chính là vui vẻ. Châm ngôn của Thánh Don Bosco chính là: Phụng sự Chúa trong vui tươi. Sự vui vẻ của Thánh Don Bosco là liều thuốc hữu hiệu nhất cho thời đại đầy phiền muộn và chán nản của chúng ta. Niềm vui của Thánh nhân xuất phát từ một xác tín cơ bản trong Kitô giáo của chúng ta: Thiên Chúa là Tình Yêu. Do đó những người được Thiên Chúa yêu thương không thể nào buồn thảm được.

Sứ điệp của Thánh Don Bosco vẫn luôn hợp thời, nhất là trong hoàn cảnh hiện tại của chúng ta. Giữa một xã hội mà tương quan con người được xây dựng trên thù hận, nghi kỵ, bon chen, giành giật, lừa đảo. Thánh Don Bosco nói với chúng ta rằng: Con người vẫn còn đáng thương yêu, vẫn còn đáng tôn trọng và tin tưởng.

Giữa một xã hội mà sự buồn thảm đang ngự trị, Thánh nhân muốn đem lại cho chúng ta nụ cười của lạc quan. Nụ cười lạc quan đó chỉ có thể nở rộ khi con người còn tin tưởng ở Tình Yêu của Thiên Chúa. Giữa những mất mát từng ngày, Thánh Don Bosco mời gọi chúng ta hãy tìm kiếm lại mọi sự trong Tình thương của Chúa.

Lẽ Sống

Tình Yêu Là Sức Mạnh Vạn Năng

January 24, 2012 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Ngày 30 Tháng Giêng cách đây đúng 40 năm, Mahatma Gandhi, người cha già của dân tộc Ấn Ðộ đã vĩnh viễn ngã gục sau mấy nhát gươm của một thanh niên Ấn Giáo quá khích.

Hôm đó, như thường lệ, Gandhi được hai người cháu dìu đi cầu nguyện. Cả một đám đông đang đi theo đằng sau Ngài. Bỗng nhiên, một thanh niên từ trong đám đông sấn tới đâm bổ vào Người của vị cha già dân tộc. Ba nhát gươm đâm xới xả vào một thân thể khô gầy vì không biết bao nhiêu hy sinh cho đất nước.

Thinh lặng bao chùm lấy đám đông. Người ta chỉ còn nghe được hai tiếng từ miệng của vị thánh “Rama, Rama” nghĩa là “Chúa ơi, Chúa ơi”. Với một cố gắng cuối cùng, Ngài giơ hai tay lên, đan lại trong một cử chỉ cầu nguyện và tha thứ, rồi ngã gục.

Người thanh niên Ấn Giáo quá khích đã sát hại Gandhi vì anh không thể chấp nhận được sự kiện Gandhi bày tỏ lòng quảng đại yêu thương ngay cả với những người Hồi Giáo.

400 triệu người Ấn Ðộ đã than khóc và để tang cho vị cha già của dân tộc. Không khí buồn thảm cũng bao trùm khắp thế giới. Mọi người đều cảm nhận rằng ngày hôm đó trái đất trở nên cằn cỗi, nghèo nàn hơn, bởi vì đã mất đi một người con vĩ đại, một người con đã lãnh đạo cuộc đấu tranh giành độc lập cho tổ quốc mà không cần dùng đến khí giới của bạo động và hận thù. Chính Ngài đã từng nói: Tình Yêu là sức mạnh khiêm tốn nhất, nhưng cũng là sức mạnh vạn năng mà thế giới đang có.

Tình Yêu là sức mạnh khiêm tốn nhất, nhưng cũng là sức mạnh vạn năng mà thế giới đang có trong tay.

Chiến tranh và không biết bao nhiêu vấn đề mà thế giới ngày nay đang phải giải quyết, dường như thế giới chỉ muốn giải quyết bằng bạo động, bằng vũ khí giết người. Sức mạnh vạn năng mà thế giới đang có trong tay là tình yêu, chỉ có một số ít người đang dùng đến.

Mục sư Luther King, người da đen, đang sử dụng khí giới của tình yêu. Ông đã ngã gục, nhưng hàng triệu người da đen được đứng lên làm người như người da trắng. Giám mục Desmond Tutu, người Nam Phi da đen cũng đang đi theo vết chân của Gandhi và Luther King. Mẹ Têrêxa thành Calcutta cũng đang dùng khí giới của tình thương để cho những người không nhà không cửa, những người hấp hối đầu đường xó chợ được sống và chết như những con người.

Tất cả những mẫu gương trên đây chỉ là những phản ánh của một tình yêu trọn vẹn hơn, đó là tình yêu của Ðấng đã chịu chết cho người mình yêu. Chính Ngài đã nói: Khi nào Ta chịu treo lên khỏi đất, Ta sẽ kéo tất cả mọi người về với Ta.

Người Kitô chúng ta đang ở trong sức kéo ấy. Ngài đã cho chúng ta được sát nhập vào thân thể của Ngài và truyền cho chúng ta chính sức sống của Ngài. Người Kitô chỉ có thể là người Kitô khi họ sống bằng chính Sức Sống và Tình Yêu của Ngài.

Lẽ Sống

Chúa nhật thư 3 thường niên.

January 22, 2012 Chuyên mục : Suy niệm lời Chúa

Tin mừng theo Thánh Maccô Mc 1,14-20:

Sau khi ông Gioan bị nộp, Đức Giêsu đến miền Galilê rao giảng Tin mừng Thiên Chúa.

Người nói: “Thời kỳ đã mãn, và triều đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin mừng.“

Người đi dọc biển hồ Galilê, thì thấy ông Simôn với người anh là ông Anrê, đang quăng lưới xuống biển.

Người bảo các ông: “Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.“

Ðứng Núi Này Trông Núi Nọ

January 20, 2012 Chuyên mục : Góc nhỏ suy tư

Một tác giả nọ đã kể lại một câu chuyện ngụ ngôn về con lừa, con rùa và một con ruồi mà tuổi thọ chỉ vỏn vẹn một ngày như sau: Nhận thấy kiếp sống của mình quá vắn või, con ruồi đã than thân trách phận như sau: “Nếu tôi có được nhiều thì giờ hơn, thì có lẽ mọi sự sẽ dễ dàng hơn. Các bạn cứ nghĩ xem: chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ, tôi phải sinh ra, phải lớn lên, phải học hỏi kinh nghiệm, phải vui hưởng cuộc sống, phải đau khổ, phải già rồi cuối cùng phải chết? Tất cả chỉ diễn ra trong vòng 24 tiếng đồng hồ”.

Con lừa quanh năm ngày tháng chỉ bị đày đọa trong những việc nặng nhọc thì lại than vãn: “Giả như tôi chỉ có 24 tiếng đồng hồ để sinh ra, để sống thì có lẽ tôi sẽ hạnh phúc hơn, bởi vì cái gì tôi cũng nếm thử được một chút và cái gì tôi cũng chỉ phải chịu đựng trong một khoảnh khắc”.

Ðến lượt con rùa, nó phát biểu như sau: “Tôi không hiểu được các bạn. Tôi đã sống được 300 năm nhưng tôi vẫn không thấy đủ giờ để kể hết những kinh nghiệm tôi đã trải qua. Khi được 200 tuổi, tôi chỉ ước mơ được chết cho xong. Tôi thương hại chú ruồi, nhưng tôi lại ghen với ông bạn lừa”.

Sau khi đã kể cho nhau nghe kinh nghiệm sống của mình, xem chừng như không thấy ai thỏa mãn kiếp sống của mình. Người thì than phiền sống quá ngắn, người thì ngán ngẩm vì sống quá lâu. Cuối cùng, ba chú mới rủ nhau đến vấn kế con nhện, vì con nhện vốn được xem là một con vật khôn ngoan. Sau khi nghe mọi lời kể lể, con nhện mới dõng dạc ban cho mỗi con một lời khuyên. Với con rùa, nó nói như sau: “Hỡi lão rùa già, đừng than phiền nữa. Hỏi thử có ai được giàu kinh nghiệm cho bằng lão chưa?”.

Quay sang con ruồi, con nhện ra lệnh: “Hỡi chú ruồi, chú cũng đừng than thân trách phận nữa. Hỏi thử có ai có nhiều trò vui cho bằng chú không?”.

Với chú lừa, thì xem ra lời cảnh cáo của con nhện có vẻ nặng nề hơn cả: “Còn đối với ông bạn lừa, tôi không có lời khuyên nào cho ông bạn cả. Ông bạn là người bất mãn suốt đời. Ông bạn vừa muốn được sống lâu như lão rùa lại vừa muốn sống ngắn ngủi như chú ruồi. Trời nào có thể làm vừa lòng chú”.

Câu chuyện ngụ ngôn trên đây có thể nói lên sự bất mãn thường xuyên trong tâm hồn của con người. Thất bại hay thành công, nghèo hèn hay sang trọng, dốt nát hay thông minh, bệnh tật hay khỏe khoắn. Xem chừng như không bao giờ con người cảm thấy hoàn toàn hài lòng với chính mình, với người khác và với cuộc sống. con người dễ dàng đứng ở núi này nhìn sang núi nọ. Tựu trung, có lẽ sự bất mãn là biểu hiện của một thiếu sót lớn lao trong tâm hồn con người: đó là thiếu sót Tình Yêu. Có tình yêu, người ta sẽ không còn bất mãn. Có tình yêu, xem chừng người ta cũng không màng đến thời gian. Một tác giả nào đó đã nói: “Thời gian quá chậm đối với những kẻ chờ đợi và sợ hãi. Thời gian lại quá dài đối với những kẻ than phiền. Nhưng với những người đang yêu, thì thời gian không còn nữa”.

Phải chăng tình yêu không là liều thuốc để chữa trị căn bệnh bất mãn trong lòng người? Có chấp nhận chính mình, có yêu thương chính mình, chúng ta sẽ không còn phải than thân trách phận nữa. Có yêu thương tha nhân, chúng ta sẽ thấy được tha nhân là nguồn hạnh phúc của mình. Có yêu đời, chúng ta mới đời dễ thương.

Lẽ Sống